HƯỚNG DẪN Cách phân tích và Lập dàn ý bài thơ của Thế Lữ – Ngữ Văn 8

Phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ để cảm nhận được tâm trạng u uất trước hoàn cảnh gôm cùm cũi sắt cũng như nỗi nhớ thời oanh liệt vàng son của chúa tể sơn lâm. Thông qua đó, nhà thơ đã cho thấy tâm trạng của chính những người dân dân đang chịu cảnh nước mất nhà tan lúc bấy giờ. Trong nội dung nội dung bài viết về sau, Bankstore sẽ giúp cho bạn phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ.

Mở bài: Bài thơ “Nhớ rừng” được viết bởi Thế Lữ qua văn pháp lãng mạn đầy truyền cảm. Tác phẩm là người thay mặt tiêu biểu cho một bước đi đầy triển vọng của thi ca Việt Nam khi dấn thân khu vườn Thơ Mới ở giai đoạn sau năm 1930. Qua bài thơ, người đọc có thể cảm nhận được niềm khát khao tự do mãnh liệt cùng với nỗi chán ghét thực tại giả dối, tù túng được thể hiện qua lời con hổ bị nhốt ở vườn bách thú. Cùng phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ.

[LIVESTREAM] Ngữ Văn 8 – Nhớ Rừng – Thế Lữ


Phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ ngữ văn lớp 8 | chuyên đề thơ mới

♦Giáo viên: Lê Hạnh

► Khóa học của cô:

Khóa Ngữ Văn lớp 8: https://goo.gl/EG6TX3

Khóa ngữ văn lớp 8 học kì 2: https://goo.gl/3QnRmo

————¤¤¤¤¤¤¤¤————-

♦ Các bạn hãy nhanh tay like và subscribe để nhận được đầy đủ bộ tài liệu quan trọng, các video chữa đề và bài tập cụ thể nhất tại: https://goo.gl/3QnRmo

Hoặc tham khảo thêm:

►Website giúp học tốt: http://giuphoctot.vn/

►Facebook: https://www.facebook.com/giuphoctot.v…

►Hotline: 0965012186

———–¤¤¤¤¤¤¤¤————

‡ “Đam mê- sáng tạo- tự -giác- thành công” .Là giáo viên trực tiếp giảng dạy Ngữ văn cho những học sinh khối trung học cơ sở, cô Lê Hạnh luôn luôn có ý thức tìm hiểu, vận dụng phương pháp, kĩ thuật học xá tiến bộ, hiệu quả nhằm nâng cao chất lượng sản phẩm và dịch vụ học xá bộ môn.

Với giọng văn truyền cảm, tràn đầy nhiệt huyết, cách trình bày rõ ràng, tư duy khoa học, cô đã, đang và sẽ mang đến cho những thế hệ học trò những bài giảng hay, lôi cuốn, hấp dẫn. Cô luôn đề ra mục tiêu cụ thể và yêu cầu học sinh nghiêm túc học tập, cố gắng nỗ lực nỗ lực không ngừng nghỉ, phát huy năng lực sáng tạo, dữ thế chủ động, năng lực giải quyết và xử lý vấn đề đặc biệt quan trọng là năng lực tự học ở những em.

———–¤¤¤¤¤¤¤¤————

Nội dung bài giảng soạn bài bài thơ Quê nhà

Lời con hổ ở vườn Bách thú,

Tặng Nguyễn Tường Tam)

Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,

Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.

Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,

Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm,

Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,

Để làm trò lạ mắt, thứ đồ dùng chơi.

Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,

Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,

Thủa tung hoành hống hách những thời xưa.

Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,

Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,

Với khi thét khúc trường ca dữ dội,

Ta bước đi lên, dõng dạc, đường hoàng,

Lượn tấm thân như sóng cuộn uyển chuyển,

Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.

Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc,

Là khiến cho mọi vật đều im hơi.

Ta biết ta chúa tể của muôn loài,

Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?

Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn,

Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới?

Đâu những rạng đông cây xanh nắng gội,

Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?

Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng.

Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,

Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?

– Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?

*

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu,

Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,

Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:

Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;

Dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng

Len dưới nách những mô gò thấp kém;

Dăm vừng lá hiền lành, không bí hiểm,

Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu

Của chốn ngàn năm cao quý, âm u.

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!

Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị.

Nơi thênh thang ta vùng vẫy thời xưa,

Nơi ta không còn được thấy bao giờ!

Có biết chăng trong những ngày ngao ngán,

Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn

Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,

– Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

————¤¤¤¤¤¤¤¤————

♥Giuphoctot.vn luôn sát cánh đồng hành cùng bạn!

Những nét chính về tác giả và tác phẩm

Sơ nét về Thế Lữ cùng với tác phẩm sẽ giúp cho bạn có những thông tin hữu ích phục vụ việc tìm hiểu và phân tích bài thơ Nhớ rừng.

Đôi nét về nhà thơ Thế Lữ

Thế Lữ (sinh vào năm 1907 – mất năm 1989) tên thật là Nguyễn Thứ Lễ, ông quê TP Bắc Ninh, người làng Phù Đổng, huyện Tiên Du (nay thuộc huyện Gia Lâm, thủ đô hà nội). Ông vốn là con của một gia đình viên chức và được tạo tham gia học tập. Sau lúc học hết bậc Thành Chung, ông có một thời gian học tập ở Trường Cao đẳng Mĩ thuật Đông Dương nhưng khi chưa hoàn thành xong lớp học thì ông bỏ lỡ.

Xem Thêm  HƯỚNG DẪN Cách phân tích hình tượng nhân vật Xuân tóc đỏ trong Số đỏ của Vũ Trọng Phụng

Năm 1932, khi trở thành thành viên của Tự lực văn đoàn, Thế Lữ như khám phá ra niềm say mê của mình khi đối chiếu với nghiệp sáng tác nên ông đã có những hoạt động rất tích cực và sôi nổi ở nghành viết văn, làm báo. Tên tuổi của ông được nghe biết với vai trò là một trong những nhà thơ có những đóng góp nổi bật trong trào lưu Thơ mới, nhất là ở giai đoạn đầu.

Những đóng góp theo Hoài Thanh nhận định là sự việc đóng góp bằng sự thay đổi “từ số câu, số chữ, cách bỏ vần, cho tới tiết tấu âm thanh”. Sự thay đổi này đã tác động không nhỏ đến chiến thắng của Thơ Mới trên thi đàn.

Không chỉ có đóng góp trên nghành văn học mà Thế Lữ còn tồn tại công rất lớn trong những ngày đầu xây dựng ngành kịch nói ở nước ta. Dấu ấn Thế Lữ đã được ghi lại trong một số tác phẩm chính của ông như “Mấy vần thơ” (1935), “Vàng và máu” (1934), “Bên đường Thiên lôi” (1936), “Lê Phong phóng viên báo chí” (1937)…

Tìm hiểu về bài thơ Nhớ rừng

“Nhớ rừng” được nghe biết là một trong những bài thơ đặc sắc của Thế Lữ và cũng là một trong số những tác phẩm mở màn cho giai đoạn đầu đầy hứa hẹn sự thành công của trào lưu Thơ Mới.

Ngay từ thể loại, bài thơ đã có hình thức trình bày mới khi được viết bằng thể thơ 8 chữ vốn là một thể loại mới mẻ so với những sáng tác của thời đại. Ưu điểm của thể thơ này là có thể giúp tác giả diễn đạt rất linh hoạt và tự do bởi độ dài ngắn không hạn định, không bắt buộc khắt khe về số lượng khổ, câu, cùng với đó là cách gieo biến đổi hoán vị bằng trắc.

Phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ để thấy toàn bộ tác phẩm là lời của con hổ ở vườn bách thú với tâm trạng u uất, tù túng trong chuỗi ngày bị giam cầm. Trong những khi quá khứ là một thời tung hoành ngang dọc đầy huy hoàng thì giờ đây, vị chúa tể sơn lâm lại bị tù đày trong vườn bách thú. Đó đây là nguyên nhân khiến nó hồi tưởng và tiếc nuối về trong thời gian tháng xưa cũ.

phân tích bài thơ nhớ rừng của tác giả Thế Lữ

Phân tích bài thơ Nhớ rừng của tác giả Thế Lữ

Phân tích bài thơ Nhớ rừng để thấy nỗi niềm của con hổ nơi vườn thú

Tâm trạng uất hận của chúa sơn lâm, nỗi nhớ về quá khứ vàng son, sự u uất khi nghĩ về thực tại tầm thường giả dối cùng với khao khát tự do sục sôi… là những ý chính khi phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ.

Tâm trạng u uất của con hổ khi bị nhốt ở vườn thú

Ở đoạn thơ đầu tiên khi phân tích bài thơ Nhớ rừng, ta thấy nhà thơ đã thể hiện tâm trạng của con hổ trong cảnh ngộ bị giam hãm ở vườn bách thú. Ngay từ hai câu đầu, tâm trạng của nó đã bộc lộ rất rõ ràng:

“Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt,

Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.”

Câu thơ nói lên sự ngao ngán, căm uất của con hổ. Nó đã sống trong cũi sắt trong những “ngày tháng dần qua” bằng cái tư thế “nằm dài”, và “gặm” nhấm sự bức bối, bực dọc. Từ cái tư thế uy nghi của “chúa tể muôn loài”, từ sự thong dong tự do giữa non nước mây trời, con hổ nhận thấy giờ đây nó chỉ là một thứ đồ dùng chơi giải trí tầm thường cho những kẻ “ngạo mạn”“ngẩn ngơ”, rồi còn chịu ngang bầy với bọn “dở hơi”, “vô tư lự”. Tuy rơi vào hoàn cảnh phút “sa cơ”, “bị nhục nhằn tù hãm”, sống trong hoàn cảnh bị tước đoạt đi tự do nhưng cách xưng hô “ta” vẫn cho thấy rằng nó ý thức được rất rõ ràng ràng vị thế của mình.

Cảm xúc uất hận của vị chúa tể bị giam cầm càng dâng trào mãnh liệt hơn trong đoạn thơ thứ tư của bài. Vẫn với cái nhìn đáng chán, đáng khinh, tất cả mọi thứ hiện hữu xung quanh khi đối chiếu với nó chỉ là những thứ “tầm thường”, tẻ nhạt, giả tạo:

“Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;

Dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng

Len dưới nách những mô gò thấp kém;

Dăm vừng lá hiền lành, không bí hiểm,

Cũng học đòi bắt chước kẻ hoang vu

Của chốn ngàn năm cao quý, âm u.”

Dù con người dân có nỗ lực tỉa tót, sửa sang mọi thứ ra sao thì cảnh vật chỉ càng thêm “giả dối”, “tầm thường” và riêng con hổ cũng không hề nguôi đi sự đáng ghét trong tâm nó. Tuy cảnh ngộ khiến nó không còn ở trong vai của một vị chúa tể của rừng xanh nhưng nó cũng không cam tâm chịu chung thân phận phàm tục, thấp hèn với những thứ nó nhìn thấy.

Xem Thêm  Phát biểu Cảm nhận của bản thân về 12 câu đầu Trao duyên trong Truyện Kiều của tác giả Nguyễn Du

Trong đoạn thơ có sự giễu nhại, chê bai khi đối chiếu với hoa cỏ, cây cối, làn nước, mô gò. Khi diễn tả sự cảm nhận về cái “tầm thường”, “giả dối” của cảnh vườn bách thú dưới cái nhìn của con hổ thì phải chăng nhà thơ cũng muốn ngầm biểu lộ cái chán ngán của trí thức Tây học trong xã hội đương thời. Họ mang trong mình tâm hồn lãng mạn nhưng lại bị kìm kẹp, ức chế trước sự sống ngột ngạt, tù túng của của xã hội thực dân nửa phong kiến. Sống trong bầu không khí với những thứ tầm thường, giả dối của xã hội, họ thà chịu sự dày vò về thân xác còn hơn là bị đày đọa về tinh thần.

Cuộc vượt ngục trong tâm tưởng của con hổ

Chán chường cảnh sống hiện tại, con hổ đã quyết định tìm lại chốn giang sơn hùng vĩ của nó bằng tâm tưởng của nó. Khi phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ, người đọc nhận thấy trong cũi sắt, con hổ nhớ lại hình ảnh của chính mình trong “thuở tung hoành hống hách những thời xưa” với tiếng gào của gió trời trong cảnh “sơn lâm, bóng cả, cây già”:

“Ta bước đi lên dõng dạc, đường hoàng,

Lượn tấm thân như sóng cuộn uyển chuyển,

Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.”

Lời nhắc của con hổ đã làm hiện lên khung cảnh đồi núi hùng vĩ, khung cảnh ấy đối lập hoàn toàn với việc tù túng, ngột ngạt trong ngục tù. Nó tuy bí hiểm và có phần dữ dội nhưng lại không kém sự hùng thiêng, kì vĩ và nó đã làm nền cho việc xuất hiện đầy oai phong, lẫm liệt của một vị chúa tể sơn lâm.

Vị chúa tể xuất hiện đầy uy quyền, kiêu hùng. Những câu thơ sống động, giàu chất tạo hình bởi những từ ngữ như “dõng dạc”, “đường hoàng”, “uyển chuyển”, “vờn bóng” khiến cho vẻ đẹp của vị chúa tể ấy càng thêm uy nghi, dũng mãnh nhưng cũng hết sức mềm mại, uyển chuyển. Sự xuất hiện ấy tạo nên sự hài hòa với cái lớn lao, phi thường của núi rừng đại ngàn.

Quá khứ vàng son trong nỗi nhớ của chúa sơn lâm

Không chỉ đẹp bởi vẻ uy nghi, hào hùng, bức tranh về sự việc hiện hữu của con hổ giữa núi non lại tô điểm bằng những đường nét hết sức lãng mạn bằng những câu thơ ở khổ thứ ba của bài:

“Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?

Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn

Ta lặng ngắm giang sơn ta đổi mới?

Đâu những rạng đông cây xanh nắng gội,

Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?

Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng

Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,

Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?”

Đoạn thơ tái hiện sự xuất hiện song hành của hổ với mỗi khung cảnh khác nhau. Trong sự kì ảo, lung linh của cảnh “những đêm vàng bên bờ suối”, con hổ xuất hiện trong tư thế “say mồi uống ánh trăng tàn” đầy lãng mạn. Khi cảnh dấn thân tiết trời “ngày mưa chuyển bốn phương ngàn” thì hổ trầm ngâm “lặng ngắm giang sơn” như đang nghĩ suy, lo liệu điều gì?.

Khi trời mát lành bởi “rạng đông cây xanh nắng gội” thì vị chúa tể được yên giấc trong tiếng ca rộn rã của chim muông. Nếu chiều hiện lên ghê rợn với cảnh “lênh láng máu sau rừng” thì hổ có tham vọng được “chiếm lấy riêng phần bí mật” khi mặt trời “chết”. Dầu ở cảnh nào, con hổ cũng đứng ở vị thế ngự trị đầy uy lực với tầm vóc lẫm liệt, kiêu hùng.

Thế nhưng, dù kiêu hùng ra sao, lẫm liệt ra sao thì đó chỉ là những hình ảnh thuộc về quá khứ. Con hổ trong thời điểm hiện tại chỉ từ biết nhìn về quá khứ với việc tiếc nuối khôn nguôi, da diết. Điều này được thể hiện thông qua một loạt các điệp ngữ: “nào đâu”, “đâu những”. Biết bao sự huy hoàng, oanh liệt của một thời quá khứ đều lùi xa và chỉ từ là những kí ức chỉ có thể tìm lại trong những giấc mơ bằng lời than vãn u uất:

“-Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?”

Phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ sẽ thấy tâm trạng đó của con hổ cũng đây là tiếng lòng của biết bao người dân Việt Nam sống trong thảm cảnh nô lệ, hằng ngày cũng “gặm” nhấm “khối căm hờn” để nhớ tiếc về “một thời oanh liệt” qua những chiến công chống giặc ngoại xâm vẻ vang.

Nỗi uất hận khi nghĩ về thực tại tầm thường và giả dối

Khi quay trở về với hiện thực, con hổ với nỗi “uất hận ngàn thâu” đã vạch trần toàn bộ sự giả dối, tầm thường và đầy lố bịch của cuộc sống trước mắt. Phân tích bài thơ Nhớ rừng sẽ thấy đó đây là những “cảnh sửa sang tầm thường, giả dối” – là sự việc bắt chước đầy lố bịch của thiên nhiên giả tạo, cố cho ra cái “vẻ hoang vu” nơi rừng thiêng sâu thẳm nhưng vẫn chỉ ra sự tầm thường…

“Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu

Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,

Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối…

.Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu

Của chốn ngàn năm cao quý, âm u.”

Khát khao tự do cháy bỏng nhưng vô vọng của con hổ

Chính vì sự tương phản đối lập giữa thực tại ngột ngạt (đoạn 1 và 4) và quá khứ hào hùng (đoạn 2 và 3) đã làm vị chúa tể sự tiếc nuối đến đau lòng:

Xem Thêm  Phát biểu Cảm nhận của em về bài thơ Tức cảnh Pác Bó của Hồ Chí Minh - Ngữ Văn 8

“Hỡi oai linh, cảnh núi non hùng vĩ!

Là nơi giống hầm thiêng ta ngự trị,

Nơi thênh thang ta vùng vẫy thời xưa,

Nơi ta không còn được thấy bao giờ!”

Dù không mong muốn nhưng đã có những thời gian vị chúa tể phải thừa nhận sự bất lực của mình khi không thể thay đổi được hiện tại. Tuy nhiên đó cũng là lúc niềm khao khát tự do trào dâng mãnh liệt. Điều này được chuyển tải trong những câu thơ ở cuối bài khi nhà thơ thể hiện niềm mong mỏi muốn thoát li khỏi thực tại, dù chỉ bằng một giấc mộng vì hiện thực đã quá đỗi “ngao ngán”:

“Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn

Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,

– Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!”

Niềm mong nhớ về chốn rừng già xưa cũ đã bật lên thành tiếng gọi thống thiết. Đó cũng đây là lời ca thán, niềm khát khao tự do thầm kín nhưng bỏng cháy của nhân dân ta trong thời điểm sống trong xã hội thực dân nửa phong kiến đương thời.

phân tích bài thơ nhớ rừng và hình ảnh con hổ

Chúa sơn lâm trong quá khứ oai hùng đầy huy hoàng

Đánh giá và nhận định nội dung thẩm mỹ khi phân tích bài thơ Nhớ rừng

Bài thơ được viết bằng cảm xúc đầy lãng mạn khi nhân vật trữ tình luôn trong tâm thế hướng về thế giới mộng tưởng lớn lao, kì vĩ dù thực tại có bị tù túng, ngột ngạt thế nào. Mạng lưới hệ thống từ ngữ, hình ảnh gợi sự lớn lao của rừng thiêng cùng một giọng điệu dữ dội, bi tráng, đặc biệt quan trọng là thông qua hình tượng chúa sơn lâm đây là những phương tiện giúp tác giả diễn đạt hiệu quả nỗi chán ghét thực tại tầm thường và niềm khao khát tự do mãnh liệt của cục phận trí thức tiểu tư sản cùng thời.

Kết bài: Như vậy, dưới hình thức lời con hổ trong vườn bách thú, bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ đã thổ lộ thay cho con người thời đại sự chán ghét cảnh sống tù túng, ngột ngạt của thực tại và niềm mong mỏi được vượt thoát để sống đời tự do. Thông thông qua đó, tác giả đã và đang khơi lên trong tâm mỗi người tình yêu nước âm thầm, kín kẽ nhưng vô cùng mãnh liệt và thâm thúy trong hoàn cảnh nước nhà lúc bấy giờ.

Dàn ý phân tích bài thơ Nhớ rừng của tác giả Thế Lữ

Để nắm được những ý chính trong nội dung bài viết, về sau Bankstore sẽ giúp cho bạn khái quát lập dàn ý phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ.

Mở bài phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

  • Giới thiệu sơ nét về nhà thơ Thế Lữ cùng tác phẩm.
  • Khái quát giá trị cùng nội dung của bài thơ Nhớ rừng.

Thân bài phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

  • Tâm trạng uất hận của chúa sơn lâm khi bị kìm hãm giam cầm.
  • Cuộc vượt ngục trong tâm tưởng của con hổ khi bị giam hãm.
  • Nỗi nhớ quá khứ vàng son đầy oanh liệt của chúa sơn lâm.
  • Nỗi u uất khi nghĩ đến quá khứ giả dối đầy tầm thường hiện tại.
  • Sự khát khao cháy bỏng về tự do trong tâm con hổ.

Kết bài phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

  • Nhấn mạnh vấn đề lại giá trị nội dung và thẩm mỹ cũng như ý nghĩa của tác phẩm.
  • Đánh giá và nhận định bài thơ và trình bày suy nghĩ của mình khi phân tích bài thơ Nhớ rừng.

Như vậy, khi tìm hiểu về con hổ với nỗi đau sa cơ thất thế ta còn thấy niềm kiêu hãnh tự hào cùng khát khao tự do cháy bỏng. Phân tích bài thơ Nhớ rừng, ta thấy lời nhắn gửi tha thiết của tác giả về tình yêu quê nhà tổ quốc. Ý nghĩa của tự do và niềm sung sướng đây là tư tưởng lớn số 1 của bài thơ.

Bankstore đã giúp cho bạn tìm hiểu, cảm nhận và phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ. Hy vọng những kiến thức trong bài đã giúp cho bạn đã dành những ý văn hay bổ sung cho quá trình nghiên cứu của mình về chủ đề “phân tích bài thơ Nhớ rừng”. Chúc bạn luôn học tốt!.

Xem thêm:

  • Tìm hiểu từ tượng hình từ tượng thanh là gì? Ngữ Văn 8
  • Cảm nhận về bài thơ Ngắm trăng của Hồ Chí Minh – Ngữ Văn 8
  • Cảm nhận về bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên – Ngữ Văn lớp 8

Tu khoa lien quan:

  • cảm nhận bài thơ nhớ rừng
  • nghị luận về bài thơ nhớ rừng
  • phân tích vẻ đẹp bài thơ nhớ rừng
  • phân tích bài thơ nhớ rừng ngắn gọn
  • cảm nhận về khổ thơ thứ 4 bài nhớ rừng
  • cảm nhận của em về khổ thơ 4 bài nhớ rừng

You May Also Like

About the Author: Nguyễn Thế Hoàng

Là một người đam mê tìm hiểu về kinh doanh, tài chính, ngân hàng, chuyên hỗ trợ tư vấn doanh nghiệp về các thủ tục pháp lý, cách thành lập công ty, làm báo cáo thuế, bảo hiểm.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *